30.- NASRUDDIN ĐÃ CHẾT

Ngày kia Nasruddin đang trầm ngâm với những suy tư triết học, liền nói một mình: "Sống và Chết, ai có thể nói cho biết đó là gì?”

Bà vợ của ông đang bận việc bếp núc, nghe thế vội nhìn lên và nói: "Đàn ông các người đều giống nhau hết – không thực tế chút nào. Ai ai cũng đều biết khi chân tay giá lạnh và cứng ngắc thì người đó chết."

 

Nasruddin rất cảm kích bởi sự minh triết sâu sắc của bà vợ. Một ngày mùa đông, khi đang ở ngoài trời tuyết, ông cảm thấy chân tay tê cứng vì lạnh. Ông tự nghĩ: "Tôi chết rồi, không nghi ngờ gì nữa." Rồi một ý tưởng khác vụt tới: "Nếu tôi chết rồi, làm gì mà tôi đi dạo thế này? Tôi phải nằm xuống mới phải, như bất cứ xác chết thông thường nào." Và ông đã hoàn toàn làm đúng như vậy.

 

Một giờ sau, một đám người đi qua thấy ông nằm bên lề đường, họ bắt đầu bàn ra tán vào xem thử người này còn sống hay đã chết. Nasruddin cảm thấy phát khùng muốn la lên: "Đồ điên, không thấy tay chân tôi lạnh cứng hết sao?" Nhưng ông biết đừng nên nói thế, vì những xác chết không nói năng được.

 

Cuối cùng họ kết luận là ông ta đã chết và họ vác ông lên vai để mang ra nghĩa địa chôn cất. Khi đi chưa được một dặm thì họ đến một ngã ba. Cãi vã lại bắt đầu nổi lên giữa họ để xem đường nào đưa tới nghĩa địa chôn cất. Nasruddin ráng hết sức chịu đựng đến khi không thể chịu được nữa, ông ngồi dậy nói: "Xin lỗi quí vị, con đường đưa tới nghĩa địa, chính là con đường bên trái quí vị. Tôi biết xác chết thì không nói, nhưng tôi chỉ vi phạm lần nầy thôi và tôi cam đoan với quí vị là điều nầy sẽ không tái diễn nữa."

 

 

Khi Thực Tế chạm phải một tín ngưỡng cố chấp, thông thường Thực Tế sẽ thua cuộc.

 

   

LỜI DỊCH GIẢ

THAY LỜI TỰA