Đời Sống > Cảm Nghiệm
TÔI LÀM THƠ NGHĨA LÀ TÔI CẦU NGUYỆN

Này tôi đến và thân thưa cùng Chúa
Này muôn kinh cầu nguyện của lời thơ
Là hạt nồng từ khăn ấm, nhung tơ
Là băng giá từ cơn đau, ruột thắt
Từ đôi mắt chưa khô ngày gieo hạt
Giờ lên nương ra thăm đất, thăm đồng
Ríu rít mùa về đâm nhánh, trổ bông
Thèm được thảnh thơi bình yên như cỏ
Mùi hương ấy, thoảng một lần, tôi nhớ
Rất thơm tho và dịu ngọt vô vàn
Sao đời tôi ghềnh thác mãi riêng mang
Bằn bặt quê xa mấy bờ lau trắng?
Với giới răn tình yêu Người trao tặng
Tôi được cưu mang từ thuở đời đời
Như cánh đồng vàng hực, lúa ngô phơi
Bồ câu mới ra ràng khi mùa đến.
Tôi làm thơ nghĩa là tôi cầu nguyện
Hồn reo vui trong từng chữ, từng lời
Trong đất mùa đang vở vạc, sinh sôi
Trong cây lá vươn sức dài vai rộng
Cảm ơn Người đã cho tôi sự sống
Từ cõi hư không, nên vóc nên hình
Ngày mỗi ngày tôi thức giữa bình minh
Ô cửa mở, rực một màu Hoàng Yến.
Tôi làm thơ nghĩa là tôi cầu nguyện
Nằm chiêm bao trong vườn ngợp hoa Quỳ
Chim én về, nương mặt nhật ngừng đi
Miệng lưỡi tôi ra đỏ hồng than lửa
Ấy là lúc nguồn thơ tôi dàn dụa
Dù thương đau như muốn đỏ trong lòng
Phải ngành mềm, tôi lộn cổ xuống sông
Cảm ơn Người vẫn cho tôi được sống
Ôi bí tích từ Ngôi Lời cực trọng
Tôi phù du, tôi nước lã, người dưng.
Lạy Chúa Trời, Người rất đỗi bao dung
Của tơ tóc, nghĩa nghìn trùng tôi hiểu
Thơ tôi chẳng có điều chi kỳ diệu
Lời kinh buồn, sương khói tỏa chiều hôm.
Đình Bảng